Qúa tam ba bận ( bận thứ hai)

bận thứ hai ( cỏ đứng sau gió)

BẬN THỨ HAI

 

Chương một: Cỏ đứng sau gió.

Bận thứ hai ( cỏ đưng sau gió)
Bận thứ hai ( cỏ đưng sau gió)

 

Chú ngựa non vừa mới đua chưa thuộc đường nên vấp ngã bị thương cũng là chuyện bình thường, đôi khi phải một hay hay lần vấp ngã nữa thì con ngựa đó mới trở thành một chú ngựa đua thật sự. Bởi vẫn có câu: Ngựa thì thường hay quen đường cũ, và thường vẫn thế trước khi đua người ta thường phải cho ngựa chạy thử trước một hay hai ngày và có đôi khi phải cho nó chạy trước đó một hay hai vòng trước khi trường đua thật sự bắt đầu để ngựa quen với địa hình, quen với những khúc cua khó mà biết sức tới đâu và giữ sức cho cú nước rút sau này.

Ông già Nó khi biết chuyện thấy thằng con của mình vất ngã trong lòng cũng ức lắm chứ nhưng tuổi trẻ của ông cũng từng trãi qua như thế mà. Ông không mắng nhiết hay chữi và nói nặng nó một câu, bởi ông biết chú ngựa của ông đang trong giai đoạn nào của Nó, Ông nghĩ như vậy cũng chưa đủ để Nó trưởng thành được đâu ròi thì còn nhiều cú sóc năng hơn thế nhiều. Vấn đề là ngay bây giờ phải giúp con ngựa của ông nhanh chóng hồi phục lại vết thương nhanh chóng để nó còn phải quay lại cái trường đua khắc nghiệt này nữa chứ, ngã tiếp vài cú đau đớn rút ra những bài học để sau này nó trưởng thành chạy trên con đường của riêng nó tự chon. Ngồi trên chiến giường, lấy chiếc khăn nóng chườm lên trán của Nó, ông già nhìn nó rồi cười cười như là đắc ý hay ngộ ra được điều gì đó. Bà già Nó thì ngủ li bì không biết gì vì bà phải thức hai đêm ròng rãi với Nó trong bệnh viện trước khi về nhà. Cuộc nhậu với thằng Ngầu khiến nó phải nhập viện vì lượng men trong người quá cao, cơ thể không thể đào thải ra ngoài kịp dẫn đến nó hôn mê li bì suốt hai ngày hai đêm.

Nó như sực tỉnh bởi cái khăn nóng của ông già, Nó hé mở từ từ đôi mắt và thấy mọi chuyện, nước mắt đột nhiên chảy dài ước hai bên thái dương rồi tuột xuống hai bên gối làm ướt một vùng rộng lớn. Ông già Nó không nói gì chỉ nhìn Nó rồi nhìn đi chỗ khác, Nó ngó sang chiếc ghế đặt cạnh vách tường, bà già Nó đang ngủ rất ngon trong tư thế nghiên một bên thật là kỳ quặt. Nó tự trách bản thân mình, Nó mặc cảm, Nó thấy thương cái gia đình của Nó biết dường nào và mong cho mình chóng bình phục thật mau để nhanh chóng quay lại cái trường đua khắc nghiệt đang chờ Nó ở phía trước. Sự hối hận đến tột cùng trong người Nó và Nó tự nhắc chính bản thân của mình là không bao giờ tái phại một lần nữa. Nó tự hứa như thế và đinh ninh rằng sẽ như thế.

Trong suốt thời gian Nó bị như vậy, cô người yêu bé nhỏ của Nó không biết gì cả, cô ta thấy Nó đâu mất tích tưởng Nó đang giận hay bận việc gì đó nên cũng hơi lo, nhắn tinh không được mà điện thoại cho Nó nhiều cuộc nhưng không thấy trả lời chỉ nghe nhắc đi nhắc lại những từ quen thuộc: thuê bao quý khách… Càng lo lắng hơn cho Nó cũng như cho cái cuộc tình bé bỏng của mình, cô ta đâm ra giận Nó và nhiều lúc chặn số Nó rồi mở ra cứ thế nhiều lần như là dai dứt một thứ gì đó không nỡ rời. Bởi Nó quen cô ta nhưng không muốn gia đình mình biết vì hơi ngượng vì lần đâu yêu mà ai chả thế. Cô ta lân la lên Facebook như để xả bớt nỗi bực dọc trong lòng của mình, cũng như vơi bớt đi nỗi nhớ và suy nghĩ về Nó rồi…

Nó bưng chén cháo trắng nóng vừa thổi vừa cố gắng húp để lấy lại sức bởi hai ngày nay Nó hôn mê chẳng ăn được gì cả. Nó dừng lại nhìn qua cửa sổ nghĩ ngợi gì đó đôi chút rồi quay sang nhìn bà già Nó đang ngồi trên chiếc ghế dựa nhìn Nó. Nó tránh ánh mắt đó của bà già bởi vì Nó thấy chạnh lòng và xấu hổ bởi chính những việc của Nó gây ra. Binh minh thật là êm dịu, những tia nắng chiếu xuyên qua những giọt sưng mai còn long lanh trên những chiếc lá giống như những bông hoa nở rộ đương lúc chính mùa vậy. Đúng là hoa nắng ngủ trên cây thật là hay như những bản nhạc mà người ta vẫn hay hát trong những quán cà phê ven đường vậy. Bây giờ Nó mới hiểu tại sao nhạc Vàng, cái thứ nhạc mà những kẻ ai cũng biết là ai kia cấm kỵ lại có một sức sống mãnh liệt như thế và càng nghe thì lại càng muốn nghe nhiều hơn nữa.

Gió đem những chiếc lá vàng của mùa thu còn sót lại rời những tàn cây khô héo bay đến rớt vào chiếc giỏ trước đầu xe của Nó. Dưới chiếc lá là một hộp bánh trứng Nó vừa mới mua ở tiệm cũ của hai đứa, Nó đang chạy nhanh đến cô người yêu bé nhỏ của mình. Chắc hỗm nay cô bé cũng lo lắm đây, Nó nghĩ vậy và càng nghĩ càng thấy yêu người yêu của mình, Nó nhớ khuôn mặt ấy, nụ cười ấy và ánh mắt ấy chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy cô nàng từ phía sau rồi nũng niệu những câu mật ngọt của ong bướm trong cái tình ái của tình yêu mùa xuân diệu kỳ. Nó đến trước cái quán cũ dựng chiếc xe rồi lấy hộp bánh trứng bước vào với khuôn mặt hớn hỡ nhìn loanh quanh tìm hình bóng quen thuộc. Và rồi cũng thấy cô nàng đang dọn cái bàn ở tít đằng cuối quán, ôi hình bóng bé nhỏ làm sao, Nó ước gì Nó có thể phụ người yêu của mình một chút gánh nặng. Nó chạy ngay đến cô nàng, để hộp bánh vội lên bàng rồi năng gôm những ly trà của khách bỏ vào mâm không nói một ời gì. Rất nhanh trong chốc lát Nó đã dọn xong tất cả những thư trên bàng đem về phía quày bar. Cô người yêu đớ ra nhìn Nó làm như không biết Nó chui ra từ đâu hay từ đâu rớt xuống mà làm nhanh gọn lẹ đến thế. Cô người yêu sực tỉnh hồn khi nó dọn xong và đến kế bên mình. Như có vẻ trách móc Nó vì sao mấy ngày nay lại biến đâu mất bỏ người ta một mình bơ vơ tuyệt vọng trong những hàng tin nhắn dài dòng và những cú gọi thuê bao mà không thấy trả lời. Quay mặt đi không thèm nhìn Nó rồi bỏ chạy  vừa chạy vừa khóc hướng về phía toilet. Cả quán đang nhìn đôi tình nhân trẻ người này rồi cười cười cho cái tình huống nàng giận chàng chàng thì dỗ dành. Ôi cái thứ gia vị này làm cho những mối tình đã đậm càng thêm sâu hơn nữa. Nó đơ người nhìn cô nàng chạy đi như không biết có chuyện gì xảy ra bỗng có những tiếng hét thật lớn: chạy theo cô ấy đi thằng ngốc…. Nó sực tỉnh chạy theo cô nàng, cô nàng chạy vào toilet đóng cánh cửa thật chật khóa lại không cho Nó vào. Nó gõ cửa năng nĩ, cô nàng lắng ghe hồi lâu mới trả lời, Nó giải thích dủ kiểu rồi kể sự tình, cô nàng giờ mới hiểu tại sau mấy ngày nay Nó lại mất tích. Cô nàng như nguôi giận lau nước mắt rồi mắc cở mở cửa ra từ từ, cả đám người tò mò đứng núp phía sau cái vách tường nhìn xem tình hình rồi nói nhỏ với Nó, mở nhanh lên rồi vào đi thằng ngốc. Nó không để cánh cử mở hẳng ra mà kéo vội nó thật nhanh rồi quơ lấy cô nàng ôm thật chật vào lòng, chẳng mấy chốc cô nàng bé bổng của nó lọt thỏm vào lòng của nó. Được một hồi lâu, cô nàng đẩy Nó ra vì nó xiết chặt quá làm cô nàng không thở được. Cả đám người cười ồ lên rồi vỗ tay như tán dương cho mối tình của hai đứa. Như sực tỉnh, hai đứa bỏ mắc cở nhìn nhau, rồi thì đám đông giải tán, ai về bàn náy. Nó với cô người yêu của mình ngồi lại bên góc vắng cùng ăn bánh trứng rồi trò chuyện. Đúng là gương vỡ rồi lại lành, tình cảm thật sâu đậm.

Nó tính chuyện sẽ tìm một công việc khác để bắt đầu lại cuộc đời của mình, nhưng băt đầu từ đâu đây thật nang giải và Nó nghĩ đến ngay thằng Ngầu. Nhưng không được, nhờ nó riết cũng hơi kỳ,  Nó nghĩ lần này Nó phải tự mình làm lấy mới được. Nó lân la trên mạng để tìm công việc cho mình xem có phù hợp hay không. Thế là Nó thấy sao có nhiều người làm phiên dịch viên tiếng phổ thông quá, thấy lương bỗng cũng ok đấy chư. Nhưng mình là người Hoa mà nếu biết nói tiếng phổ thông nữa thì ok biết chừng nào. Nó ấp ủ làm phiên dịch viên đấy nhưng chẳng dám nói với ai cả vì sợ miệng đời biết mấy. Rồi cũng đến tết, ôi cái tết cũng thật là một dịp hay để Nó hỏi ý kiến của mấy thằng bạn của mình. mùng một như một thông lệ, năm nay đến lượt nhà thằng cuối hẻm đãi tiệc, mấy thằng bạn Nó đến sớm, cùng nhau làm những món của người Hoa mỗi thằng một món rồi dọn lên cùng nhau Súng TÍa đủ điều. Nó mới nói ý định làm phiên dịch của Nó cho mấy thằng bạn Nó nghe. Mấy thằng cười Nó như chamnj đúng vào con người ẩn sâu cuuar Nó vậy. Nó tuyên bố là nhất dịnh Nó sẽ làm phiên dịch cho tụi bạn Nó thấy. Nó bực tức trở về nhà sau buổi Súng Tía ngày hôm đó, trong đầu lên một ý định chinh phục tiếng Phổ Thông và trở thành phiên dịch viên của mình. Nó lên mạng timg kiếm  những phương pháp học hay những tài liệu học cho riêng mình, nhưng sao nó nhiều quá và mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười thiệt là cực chẳng đã với mấy mớ bồng bông này.

Thế là chú ngựa non của chúng ta có một hướng đi mới, tìm lại được động lực cho mình. Nhưng đời đâu dễ tưởng như vậy cho cậu, người ta hay nói thua kèo này thì bày keo khác, mất kèo này cũng quéo keo kia luôn. Vậy mới đậm chất là đời và đời là mới mới gọi là đời. Chuyện gì sẽ đến nữa đây? hồi sau sẽ rỗ.

2 Comments on “Qúa tam ba bận ( bận thứ hai)”

  1. Thanks a lot for providing individuals with an extraordinarily superb chance to read articles and blog posts from here. It is usually very great and as well , packed with a great time for me and my office friends to search your website nearly 3 times in one week to read through the new guides you will have. And definitely, I’m just usually happy concerning the stunning suggestions you serve. Selected 4 tips in this posting are ultimately the simplest we have all ever had.

  2. Thank you a lot for providing individuals with such a spectacular chance to read from this web site. It really is very amazing plus packed with a lot of fun for me personally and my office acquaintances to search the blog really thrice a week to see the fresh stuff you have. And of course, I’m also certainly happy with the effective tactics you give. Some 1 facts in this article are in truth the finest I have had.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *