Quá tam ba bận ( phần 3)

Quá tam ba bận

QUÁ TAM BA BẬN

BẬN THỨ NHẤT (PHẦN TIẾP THEO)

Phần hai: Ngựa non vấp ngã.

 

Quá tam ba bận
Quá tam ba bận

 

Ngày đầu tiên của nó làm việc tại quán trà sữa thật là màu hồng, nó làm quen với những người nhân viên trong quán.cười đùa nói chuyện với nhau một cách vui vẻ. Ôi công việc mới thật tốt, nó vừa làm vừa học vì đó là bản năng của nó, làm việc nào cũng ra đến nơi đến chốn. Cái quán trà sữa mới mở đông khách lắm, quay nó như chong chóng vậy, thở thôi cũng chẳng có tí thời gian nữa nhưng mà vui vì không gian cũng như không khí mát mẽ và sang trọng. Nó dần yêu thích công việc lúc nào không hay, và xem nó như là một công việc để cống hiến vậy. Mỗi buổi sáng, cùng người yêu cùng nhau chạy chung trên con đường làm việc quen thuộc hai đứa trò chuyện thắm thiết quấn lấy nhau như hình với bóng.

Thắm thoát thời gian thử việc cũng qua, Nó là nhân viên chính thức của quán với nhiều khâu đảm nhận cũng như tính cần cù vốn có chẳng mấy chút nó đã lên làm quản lý quán. Nghe thì có vẻ oai phong lắm, nhưng thật chất bị lợi dụng như chó? tận trong thâm tâm nó nghĩ như vậy. Nó là thằng tới quán sớm nhất, ngày nào cũng vậy và thành thói quen, bởi sáng nó phải qua rước người yêu bế nhỏ của nó đưa nàng đi ăn sáng cùng dạo qua thành phố với tiếng cười rộn rã rồi mỗi người một hướng tạp xa nhau đôi chút. Nó là thằng đẩy xe ho khách, là thằng coi quán, pha chế lau nhà rửa ly điều là nó…. Thậm chí chạy quảng cáo cho quán bị sai đi đây đi đó như là một thằng giúp việc không nề hà. Và thật là vậy, nhưng nó vẫn cố bám trụ làm mặc dù lương thì thường thằng Đài trả rất trễ và có đôi khi thiếu cả nữa tháng. Biết được nó là thằng cần cù và còn trẻ, tay Đài ra sức bóc lột đến cùng, hắn dùng đủ mọi chiêu trò với nó làm cho nó bị tình cảm phân tâm mà vẫn tiếp tục ở lại làm. Nào thì lâu lâu đãi ăn một bữa, nào là uống trà sữa free mỗi ngày hay những lần hắn ta dẫn Nó đi chơi dạo phố Sài Gòn. Có đôi lúc hắn còn làm ra vẻ xem Nó như là thằng em trong gia đình, mọi chuyện điều tâm sự với Nó, thậm chí chỉ nó những cách quản lý hay những chiêu trò trong cuộc sống như thế nào. Nó trở thành một thằng hiểu biết nhiều ra vậy. Có lần, tay xứ Đài bao nó đi mát xa, nói cho vui vậy chứ thật ra là đi tìm gà để xả. Nhưng nó không chịu vì đâu có ai bằng người nó yêu cơ chứ.

Làm việc đến trưa, nó alo cho người yêu của mình hỏi nàng thích ăn hay uống gì nó sẽ mua và đem qua cho nàng. Ôi tình cảm thật là một thứ thôi miên đầy mê hoặc mà khi bạn dính vào nó rồi thì sẽ trở thành một kẻ tự nguyện hy sinh. Nào là hủ tiếu, nào là cơm sườn, nào là trà sữa này nọ…. Không biết bao nhiêu mà kể. Khi người ta yêu nhau nào tính chi những chuyện chi li như vậy nhất là con trai. Từ chỗ nó chạy sang chỗ người yêu nó làm là 10 phút tính đi cả về là 20, mà thật chất ra thì thời gian nó còn nhiều hơn vậy nhưng nó là một thằng chở hàng và giao hàng chuyên nghiệp có thể nói là nhất cái Sài Thành này… Đưa vội ly trà sữa cho người yêu kèm theo nụ hôn vội lên má nàng, nó trở về lại quán với công việc của mình. Trên đường về nó nở một nụ cười đầy mãn nguyện còn hơn một kẻ vừa mới lụm được vàng. Nó thể hiện tài năng của mình bởi bây giờ nó rất phiêu, phêu như những thằng nghiện vừa hít một cơn đủ liều bồng bềnh đầy huyền ảo. Nó lạng qua lạng lại, rồi nẹt ga, dậm số trả số lia lịa trong rất bài bản, đã từ rất lâu rồi nó chưa làm vây nay tự nhiên cảm giác trong nó dâng trào biết bao. Rồi thì có một thằng cũng hùa với nó, hai thằng đua nhau thi triển, nó ép thằng nhỏ chạy văng ra lề bên kia đối đầu với xe tải, thằng nhỏ sợ quá lách nhanh qua lại bên kia đường. Bị bỏ lại phía sau nhanh chóng cùng với đó là tiếng kèn bóp inh tay bay bay đôi dòng chửi bới ôm xòm. Nó bỏ thằng nhỏ một khoảng cách xa, Nó quay đầu nhìn lại tự cười đắt ý: tuổi gì, quê ở đâu…?

Sáng sớm mở mắt ra, Nó vội thay đồ chạy nhanh đến nhà người yêu bé nhỏ của mình, ánh nắng hạt ban mai le lói bởi những đám mây che kín cả vùng trời Sài Gòn trong cái rét giá lạnh của mùa đông mà chỉ còn một tháng nữa thôi thì No En sẽ đến. Nó mặt một chiếc áo ấm cùng với đôi găn tay mà người yêu bé nhỏ tặng cho trong cái lần sinh nhật năm rồi đợi ở góc nhà trước phố. Nó cũng quen với việc chờ đợi này, và có lẽ đó là một niềm hạnh phúc của nó. Nó biết là chỉ cần nó điếm từ một đến gần một trăm thì người yêu nó sẽ mở cửa. Rồi chạy ngay đến nó, trao nó một nụ hôn nhẹ lên má, rồi dúi vào tay nó một câu đầy mật ngọt: “anh đợi em có lâu không? em xin lỗi nha…”. Lại là một câu muôn thuở của những đứa con gái để chối bỏ cái thời gian ngủ quên của mình hay chậm chạp với những bộ đờ hay đôi giày không biết nên mặc hay mang cái gì. Nó biết hết cả đấy, nhưng nó vẫn thường cho qua và thường thích những câu xin lỗi kiểu như vậy bởi những thằng con trai đang yêu thằng nào chả thế. Nó không nói gì chỉ cười nhẹ cho qua rồi như trách yêu một cái: “em lúc nào hỏng vậy, miết quen rồi, nhanh lên đi trễ giờ rồi”. Cô nàng cười nũng nụi với nó với đôi má ửng hồng bước vội lên xe  nó rồi ôm gì nó thật chật như là trả đủa cho cú trách móc của nó hồi nãy. Nó thì khoái ra trong người cứ thế chạy thật nhanh trên con đường dù trời đang giá lạnh bởi những cơ gió bắc. Mùa đông năm nay lạnh hơn những năm trước, mưa phùn bay lất phất trên những bông hoa ven vệ đường làm không khí thêm lạnh, Nó vừa chạy một tay vừa cầm đôi tay nhỏ của nàng xiết chặt, cô nàng biết ý tựa một bên mặt của mình vào lưng Nó làm cho tình cảm như thêm mặn nồng đầy sức sống, còn đâu cái rét giá lạnh giữa đô thành Sài Gòn.

Cái quán hôm nay đông nhân viên lắm, vì hôm nay là cuối tháng đến kỳ ông chủ phát lương, Nó đến muộn hơn hai đứa nhân viên nữ mà cũng đúng thôi nó còn mong cho muôn hơn nữa để nếu kéo thê chút thời gian cho người tình của mình. Nhưng rồi một tiếng, hai tiếng trôi qua, nhưng chẳng thấy thằng cha xứ Đài đâu cả, à thì nó sực nhớ, hôm trước tay xứ Đài có nói với nó là cuối tháng này ông ta về quê ( Đài Loan) để chữa bệnh gì đó. Nó cũng thương hắn ta đôi chút vì nhiều lần thấy hắn ta uống thuốc nên có chút xiu lòng. Nhưng cũng chẳng biết hắn ta bệnh gì, cứ mỗi lần trái gió hắn ta lại lấy thuốc ra uống và cứ nữa tháng Nó phải chở hắn ta đi đến bưu điện thành phố để nhận hàng mà trong đó toàn là thuốc bên xứ Đài gửi qua. Thật sự mà nói, Nó được dạy là sống bình thương với người Hoa xứa Đài hay bắt cứ ở đâu ngoại từ cái bọ số 6 ( tiếng lóng của người Hoa dùng để chỉ những người Trung Quốc mà đặt biệt là Bắc Kinh, Đại Lục mà Lục là 6 theo tiếng Hoa ). Nó nghe những anh nó qua Ma Cao làm việc về kể thì ở đâu như Hồng Kong, Ma Lay Thái Lan,…  điều ghét bọn số 6 về sau đọc sách Nó mới nhận ra tại sao lại như vậy. Nó sực nghĩ và nhớ ra rồi nói lại với tụi nhân viên trong quán.

Nó cũng hơi buồn đôi chút vì nhận lương trễ, mà dù gì thì đây cũng đâu phải là lần đầu tiên như thế. Nhiều lần trước cũng vậy, giữa tháng, có đôi khi là cuối tháng nó mới được nhận tháng tiềng lương của mình. Nắng xuống trời lên, không khí bắt đầu ấm áp dần trong cái buổi trưa gần 12h, Nó chạy lại chỗ người yêu cũ của nó đang làm trên tay là một hộp bánh trứng mua ở góc đường Nguyễn Trãi giao với Nguyễn Tri Phương. Tiệm mà mỗi tối nó vẫn hay chở cô người yêu của mình đến đó ăn, thưởng thức không gian cũng như mùi vị không thể lẫn vào đâu được của người Hoa , rồi tiện đường chạy trên đường Nguyễn Trãi về hai đứa ghé vào làm một ly nước mát Hồ Lô Vàng giải nhiệt. Người yêu của nó chạy ra gặp nó với ánh mắt triều mến của một cô gái đang được yêu thật ngọt ngào. Nó dịp đi cái việc phải lãnh lương chậm lại một bên dành hết tình cảm cho người yêu của mình. Hai đứa ngồi lại cùng ăn chung hộp bánh trứng tâm sự cười nói với nhau khiến mấy đứa làm chung với người yêu nó ganh tỵ biết dường nào. Nhiều khi chọc cô nàng làm cô nàng đỏ mặt không dám nói một lời nào chỉ biết xa vào lòng của nó một hồi lâu rồi mới dám quay sang ăn hay uống những thứ mà nó mua cho.

Nhưng rồi một tháng ròng rã trôi qua nhưng tin tức của tay xứ Đài cũng bậc vô âm tính cùng theo đó là số lương của nó và tụi nhân viên trong quán cũng thế bóc hơi. Nó điện thoại, máy đã khóa và thuê bao, lên Facebook thì tài khoản đã bị khóa và bị chặng từ lúc nào. Hụt hẫn tột độ, Nó có trấn tĩnh mình nhưng không được nữa, Nó bắt đầu tính, tính từng đồng từng cắt bởi nó đã đổ biết bao mồ hôi công sức của mình vào đó. Tính ra thì mất hơn chục chai chứ ít gì, Nó lam lũ làm lương chứng là 5 chai, tăng cai suốt một tháng với số doanh số thưởng khi ra nhiều cũng cỡ gần ba chai, chưa tính hắn còn thiếu Nó hơn nữa tháng lương là hơn 2 chai rồi làm thêm ca cho hai thằng nữa chưa tính chi phí lặt vặt bỏ tiền túi ra mua phụ quán cùng với tiền xăng nhiều lần nó chở hắng ta đi công chuyện độ hơn ba chai nữa. Chó thiệt và chỉ có biết dùng từ này để nói về hoàn cảnh của nó, và so sánh tên chủ quán như vậy. Nhưng nói vậy thật cũng tội cho con chó vì hắng không bằng cả mộ con chó nữa, nhưng kêu trời thì trời nào có thấu cho. Tuổi trẻ nó là một bông hoa nở sớm, sớm quá nên nhận hết những cái giá rét cuối mùa đông vốn dĩ sẽ giết tất cả mọi loài thực vật nở sớm.

Nó lao nhanh về nhà chửi bới ôm xòm dọc đường, chạy đua nẹt ga đủ kiểu như để trút đi cái cơn giận trong người. Hận một nỗi là không thể chính tay mình đấm vào cái khuân mặt giả nhân giả nghĩa  của tay xứ Đài. Nó tìm đến thằng Ngầu hì hà hì hụt uống cho quên đi bầu tâm sự, thằng Ngầu chỉ biết cười cho số phận nghiệt ngã của thằng bạn chẳng mai gặp phải tên đê tiện. Trời càng về khuya thì Nó uống cang hăng như bia sản xuất ra không đủ cho nó uống vậy, đã hơn 5 tiếng uống ròng rã rồi mà nó chưa xỉn, thằng Ngầu chỉ dám cụng ly lấy lệ bởi uống theo có nước chết, bà chủ quán thì thấy vậy cứ thúc nó uông triền miên. Trong cơn say mà nhìn thì chẳng biết là say nó lợn cợn đấu tranh với hình ảnh của tay xứ Đài. Lại thêm một mùa đông lạnh thấu xương cắt nét từng da thịt nhưng anh bạn tôi ơi Nó nào có xá chi là sức trai mới lớn. Tay bán kẹo kéo với chiếc loa đẩy đến bắt nhạc inh tay khắp quán, nó mua một cây trong cơ say hát một bài nhạc Hoa mà nó thích nhất bằng tiếng Quảng khiến nhiều người nhìn nó như thằng bệnh tâm thần vì vốn dĩ nó có biết hát đâu. Đã vậy nó còn chơi lầy hát đấy hát đẻ liên tiếp hai ba bài như cái loa của chính mình vậy. Rồi thì không thể uống được nữa, thằng Ngầu điện thoại cho ông già Nó chạy ra rước nó vì giờ Nó chẳng biết gì nữa rồi mà hai thằng hai xe sao về đây.

Trở lại với thực tế, nếu tính ra cú lừa siêu ngoạn mục vủa tay xứa Đài tính ra cũng hơn mấy trăm triệu chứ chẳng chơi. Nào là tiền thuê mặt bằng hắng thiếu hai tháng mà một tháng hơn 50 chai rồi tiền lươn nhân viên cũng hơn 50 chai cùng với đó nhiều khoản khác nữa. Mặt khác hăng cũng bỏ đi mấy trăm chai nào tiền vật tư thiết bị và tiền cọc 3 tháng đóng trước. Thật là hoàn vốn có tính toán sẵn nếu như tính đúng thiệt hại phải hơn thế. Nhưng ai chịu đây, những người trẻ tuổi như Nó và nhiều bạn trẻ cũng như sinh viên đi làm thêm. Vậy đó, tàn nhẫn là thói của đời mà và đời vẫn luôn luôn như vậy từ trước đến nay dù cho bạn có đề phòng hay được dặn dò trước đó. Nó như chú ngựa non đương sức trẻ cố phi nước đại trong cuộc đua của đời mình và chịu vấp ngã đau đớn đầu tiên. Vấn đề là có đứng dậy được hay không sau cú ngã đó thì hồi sau sẽ rõ.

 

One Comment on “Quá tam ba bận ( phần 3)”

  1. My wife and i felt really comfortable that Michael managed to round up his investigations from your ideas he made in your web pages. It’s not at all simplistic to just continually be giving away procedures that many people could have been making money from. We grasp we have got the writer to appreciate for that. The most important explanations you made, the straightforward website menu, the relationships you can give support to foster – it is mostly overwhelming, and it is letting our son in addition to us reason why this issue is thrilling, which is certainly rather indispensable. Thank you for everything!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *