Quá tam ba bận ( phần hai)

Quá tam ba bận ( ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

BẬN THỨ NHẤT

Quá tam ba bận ( ảnh chỉ mang tính chất minh họa)
Quá tam ba bận ( ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Chương một: Mật ngọt đầu mùa.

Tiếng ve ngân trong vòm lá mỗi lúc một thanh trong sân trường, báo hiệu một mùa hè nữa sẽ lại đến và sắp tới đây mỗi người một ngã. Bữa học cuối cùng, cả lớp cùng nói chuyện vui đùa suốt buổi, nhưng đến tiết học cuối không khí bỗng đột nhiên lắng hẵng xuống. Không có một tiếng động nào phát ra dù chỉ là nhỏ nhất. Bỗng thằng Ngầu, quay sang nói nhỏ với Nó, tao tính học tiếp lên lớp 10, bà già tao nói học hành tốt hơn. Nó không có ý kiến gì, Nó nhìn sang cửa sổ, phía bên kia lớp học là cổng trường đang đóng, những cánh hoa phượng bắt đầu chớm nở, Nó nghĩ xa xôi về tương lai của mình. Và lần đầu tiên nó nghĩ như vậy và nó ra một quyết định sẽ không học nữa. Tiếng trống trường đột nhiên vang lên báo hiệu năm học đã kết khúc, nó bước ra nhà xe dắt chiếc xe đạp, đạp thật nhanh về nhà như đã trúc được gánh năng với trường lớp với gia đình của mình.

Nó chẳng thèm lấy bằng, mà lấy cái bằng cấp hai đó thì nó làm được gì trong cái xã hội này cơ chứ ? Nhưng nghĩ rồi thì bây giờ biết làm gì tiếp theo đây? đó là một câu hỏi làm nó đau đầu. Ba tháng hè kế tiếp, nó đấm chìm trong game suốt từ sáng đến tối làm bạn với chiếc máy tính, con chuột và bàn phím. Nhiều lúc nó tự nghĩ và cả về sau này nữa thì đối với những người chơi game thì chỉ có tô mì gói là ngon nhất. Nó trốn chạy thời gian và tránh đối diện với sự thật mà mình đang trãi qua. Nó làm bạn với rất nhiều những người khác trong xã hội, những thằng nghiên nghập chơi game hay tập tành hút chính, uống rượu, đua xe,…. Nhưng một nỗi là nó không bị cuốn vào vòng xoáy đó mà chỉ có game là làm thỏa mãn được nó, chắc có lẽ đó là người bạn tuyệt vời và là phát minh vĩ đại nhất của con người đã từng phát minh.

Một buổi sáng nọ như bao buổi sáng thường ngày trong phòng nét, nó đang chửi bới ôm xòm với cái trò chơi liên Minh thì có một cánh tay đặt vào vai nó nó, quay lại nhìn thì ra là thằng bạn của học chung cấp hai của Nó. Nó bỏ phone xuống, hỏi thăm này nọ rồi lần đầu tiên sau ba tháng nó không chơi game nữa trong suốt buổi sáng. À mà cả về sau này nữa chứ. Hai thằng dắt nhau ra quán cà phê đầu hẻm, nơi trước đây cả nhóm khi tan học cùng ra đây uống nước tám chuyện linh tinh. Thằng bạn của nó hỏi thăm nó dạo này ròi hai đứa tâm sự với nhau rồi thì thằng bạn chia sẽ với nó sắp tới đây sẽ tham gia khóa học tiếng Hoa định rủ nó cùng học chung. Một lần nữa tự nhiên nó có cảm xúc lại với cuộc sống, nó nghĩ ngợi lại tương lai của mình, Nó lại có ước mơ…. ôi ước mơ, cái mà tưởng chừng như Nó đã đánh mất từ khi tiếng trống trường chấm dứt của buổi học cuối cùng ngày nào. Nó mở miệng lên tiếng đồng ý và sau bao tháng ngày sống với thế giới ảo mà nó tạo ra trong game Nó đã trở về với con người thật của mình.

Nó, ngồi trước mâm cơm, lần đầu tiên nó ngồi lại ăn cơm chung với gia đình và chia tay tô mì gói quen thuộc trong quán nét. Nó định là sẽ trình bày kế hoạch học tiếng Hoa của mình cho gia đình nó biết, nhưng con quỷ sợ hãi và sĩ diện trong người nó trỗi lên buộc nó khựng lại mấy hồi. Không có cớ, không có dịp để nói, nó cứ thế nhìn qua phải, nhìn qua trái, nhìn đối diện mà tay thì chỉ gắp đúng một mốn rau xào. Ba của nó nhìn nó cười cười, má của nó thấy vậy đột nhiên bỏ chén xuống hỏi Nó: mày có chuyện gì thế? Như chỉ chờ có vậy, nó gỡ nút thắt của mình một cách nhanh chóng bằng lời văn của một người có hối lỗi và có suy nghĩ tư duy. Ông già Nó nhìn Nó chầm chầm như có một điều gì đó ngạc nhiên không thể hiểu được. Lần đầu tiên đứa con của mình nói ra là nó muốn đi hoc, ông liền lên tiếng đồng ý và cung cấp tiền cho nó đi học tiếng Hoa. Vốn là người Hoa chính góc, điều này ông đã muốn Nó làm từ lâu nhưng với tính khí còn trẻ con của nó thì không biết bao giờ nó mới hiểu. Nhưng đột nhiên hôm nay Nó lại tự nhiên hỏi ông về việc này càng làm cho ông như cá gặp nước mà chiều theo tất cả những gì Nó cần.

Vốn dĩ là người Hoa, nên Nó được dạy tiếng Hoa từ chữ viết đến tiếng nói căng bản nên việc học này là bổ sung thêm những kiến thức và ý nghĩa sâu xa và thêm vào đó là những tình tiết cụ thể. Cũng không khó lắm với Nó, nhưng ngặt một nỗi là người Việt thì dạy theo bằng cấp với lối dạy như vậy thì người ta ưu tiên ngữ pháp là nhiều và thường thì quá rập khuôn. Nó với thằng bạn của nó bị xếp vào lớp A cuối khởi đầu, mà trong cái lớp này đối với nó như là một cực hình và vô cùng hài hước bởi như là một đứa trẻ mẫu giáo đang học đọc và học viết với những câu đơn giản. Lớp học thì cũng đông người tầm hơn 20 với đủ thành phần thể loại, nào là sinh viên, học sinh, đi làm,….

Ngồi chung dãy bàn của nó phía bên kia là hai cô gái trẻ nhìn rất đẹp, nhưng đối với nó thì không mấy ư là quan tâm. Học không lâu tới lúc kiểm tra, vì vốn là người có kiến thức từ trước đối với nó việc học hay kiểm tra trong đây chỉ như là cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, mọi bài kiểm tra nào trong lớp ra nó điều làm được hết và hình như ai cũng chú ý tới nó và nó là trọng điểm trong những bài kiểm tra như vậy. Thế là cô bé tóc ngắn với khuôn mặt trái xoan nhìn rất đẹp lân la làm quen nó. Trò chuyện làm quen, uống nước được một thời gian thế là chuyện gì đến rồi nó cũng đến. Vào cái mùa đông của cuối khóa  A lên B, Nó ngõ lời với cô bé tóc ngắn ấy sau bao ngày giấu kín. Gió bấc thổi lên làm Sài Gòn về đêm thêm giá lạnh, nhất là dưới tàn cây cổ thụ, hai đứa ngồi dưới hàng ghế đá trong sân trường thủ thỉ bên tay những lời yêu thương mật ngọt. Ánh trăng non lưỡi liềm của đầu tháng 11 như chứng minh cho cuộc tình của hai đứa, gió càng thổi mạnh thì Nó càng ôm cô bé vào lòng siết chặt như sưởi ấm cho cô nàng người yêu bé nhỏ. Nụ hôn đầu đời của một thằng con trai tuổi mới lên mười sáu còn rung lẩy bẩy khi vừa mới được trao còn in đậm trong nó. Mùi son ngọt ngoạt ngào cùng mùi tóc thơm ngào ngạt thật là khó phai của cái tình đầu tuổi mới lớn. Đúng là: ” muốn không gian ngừng trôi thì phải nếu đôi chân thời gian…” để cho giây phút bên nhau này thêm dài và dài hơn nữa….

Nó kiếm được một công việc làm thêm giao hàng bên quận 11, một nơi mà sầm uất nhất cái thành phố này về đầy đủ linh kiện xe máy và các đồ điện tử lặt vặt khác.nơi cách nhà Nó không xa. Nó bắt đầu làm quen với dân chợ búa mấy tay cộm cán với những chầu nhậu thâu đêm. Nhưng được một cái nó chỉ nhậu và biết giữ mình, vì bây giờ nó không phải sống cho Nó nữa mà cong sống cho người tình của nó. Nó không hút  thuốc hay cờ bạc, gái gú hay vung tiền cho những thứ khác. Nó đang sống một cuộc đời mà Nó hằng mơ ước, tương lai thật khả thi, Nó mơ mộng tới một viễn cảnh xa xôi khi mà lúc đó Nó có người vợ đẹp cung với những đứa con chạy tung tăng quanh sân vườn lâu lâu lại gọi nó hay vợ của nó.

Đời cứ thế trôi qua, cứ một ngày học tiếng hoa ( ngày đi chơi cùng người yêu) một ngày lại nhậu giống như một vòng tuần hoàn của ngày và đêm còn gì bằng nữa. Thấm thoát nó đã lên lớp C cùng với người yêu của mình Nó lại chuyển sang nghề khác nữa, làm cho một công ty chuyên làm về kiến, công việc với lời nói chào rất ư là ngon và nhẹ nhàng không có vẻ gì là nặng nhọc. Nhưng thật chất ẩn phía sau nó là cả một quy mô bót lột đang chờ nó phía trước với nào là sức khỏe nào là thời gian. Nhưng bận tâm gì chứ, nó đang hy sinh cho tương lai mà nhiêu đó có đáng gì chứ, thậm chí càng làm nó càng hăng say với công việc vì nó biết nó đang làm vì cái gì? và khi kết thúc công việc của nó, nó sẽ chạy ngay lập tức đến bên người yêu bé nhỏ đang đợi nó nơi hai đứa vẫn thường tới lui. Muig tóc thơm của mùi hoa tử đinh hương ngập tràng khó phai sẽ làm vơi đi bao nỗi mệt nhọc trong người của nó.

Thế là từ một thằng làm công phụ việc sau những tháng ngày bóc lột với nhiều việc làm thêm, nó trở thành một thằng kim luôn tất cả trong cái nghề mà nó đang là. Nào là cắt kiếng, sơn kiến, khiêng kiếng, in lụa, mò kiến, vận chuyển, kiểm kho, giao hàng,… Nó bây giờ không còn là một thằng trẻ 16 tuổi mới chập chững ra đời nữa, thân hình mập mạp ngày nào với khuôn mặt non nớt bún ra sữa chỉ còn trong quá khứ bởi nó bây giờ ra dáng đậm chất của  một tằng đàn ông. Làn da trắng ngày nào được thay thế bằng làn da ngâm đen ráp nắng cùng với đó là cơ bắp thật chắc, khuôn mặt trở nen dà dặn đi, người ta nhìn nó bằng một ánh mắt khác. Nhiều lúc đi uống nước với người yêu, nhiều người gọi nó bằng anh một cách ngọt xớt, nhưng đâu có biết rằng trong hình dáng ấy là một thằng chỉ mới ra đời được hai năm trong cái độ tuổi 18 tràn trề sức sống.

Thắm thoát hai đứa đã học hết và thi lấy bằng C tiếng hoa nhưng nó không muốn lấy cái bằng ấy vì nó đã trãi qua những sự đời và biết rằng bằng cấp chỉ là cái hoa nhoáng bên ngoài ( một cái hư danh nếu như không biết vận dụng nó. ” Phầy chài” một thằng vô dụng  câu mà má nó hay chữi nó kể từ ngày nó nghĩ học và bị cuốn vào cái cơn mê của những trò chơi trên máy tính. Nhiều người không hiểu, bạn bè, người thân, người Ba của nó cũng vậy thậm chí là người yêu của nó. Nhưng chí đã quyết, nó nhất định không lấy cái bằng, lấy cái hư danh đó sau bao tháng lặng lội học tập của mình. Cũng đúng thôi, vì rất nhiều người sau khi lấy bằng giỏi ra nhưng đi làm vẫn phải tìm nó nhờ nó dịch những văn bản. Nhất là con nhỏ bạn học chung nó trong cái lớp học tiếng hoa vừa rồi và mãi về sau vẫn nhờ nó vì cái học ở cái đất nước này chỉ là cái học máy móc của những người máy móc. Đã từ rất lâu rồi, cái văn hóa thầy và trò không còn nữa vì chữ tâm đã bị bán đi cùng với thời gian bởi những kẻ mà ai cũng biết là ai kia….

Gió bắc lại về trong cái tháng mười một ấy sau hai năm lặng lội làm việc và học tập, kỷ niệm hai năm yêu nhau trong cái đêm trăng non ngày nào ở cái ghế đá trong sân trường. Nó dẫn người yêu đi ăn Sủi Cảo trên con đường Sủi Cảo nổi tiếng nhất Sài Gòn ở khu quận 11. Tô Sủi Cảo nóng sửi ấm cho cuộc tình của nó, hai đứa nhìn nhau cười cười nói nói mặt kệ những rừng người khách đến và đi. Người yêu nó nói muốn tìm một công việc để làm và khuyên nó nên nghĩ công việc đó đi đừng làm nữa vì nhìn nó quá khổ với công việc. Nó suy nghĩ rồi thấy cũng hợp lý, ” Đm gì đâu mà bóc lột quá, nó làm có lúc tăng ca nhưng tiền thêm thì chẳng mấy là bao, hầu như công việc nào nó cũng đảm nhiệm qua nhưng tiền công thì cũng chỉ có nhiêu đó. Nó là thằng sửa giao hàng hay có đôi lúc giao hằng về tỉnh, nó lại kiêm luôn cả nghề lơ xe. Nhưng cũng qua đó nó biết nhiều mánh khóe trong đó, nào là chở hàng hay bảo kê hay giờ giấc như thế nào là hợp lý cả mấy anh tài xế,… rồi tâm nó quyết định nghĩ công việc đó từ buổi tối hôm nay.

Thế là mai nó sẽ xin nghĩ một buổi để chở người yêu tìm việc cũng như là xem xem có công việc nào để thay đổi hay không. Nó chở người yêu của mình lạn qua khắp ngõ ngách của nhiều quận trong thành phố để tìm xem quán nào phù hợp cho cô người yêu bé bỏng. Bàn tay nhỏ bé ôm trọn nó từ phía sau với cái cầm nhỏ bé ấn nhẹ lên đôi vai lúc lên lúc xuống thủ gì đó bên tay nó những lời mật ngọt. Nó thỏa mãn với giây phút đó và thật sự người ta yêu nhau và yêu nhiều hơn nữa cũng bởi những giây phút này thôi. Nó dừng lại bên một quán trà sữa ở quận Tân Phú, nhìn quán có vẻ sạch sẽ và khang trang với cái bản hiệu tuyển nhân viên được in đậm bên góc tường. Hai đứa bước vào quán thấy khách thứa cũng đông, coi bộ làm ăn cugn được ra đấy. Thế là cô người yeu bé nhỏ của nó đã chọn được chỗ làm, giờ thì đến lượt nó. Nó đang suy nghĩ trong suốt quá trình chạy về nhà, nó nghĩ rất nhiều và nhiều là đằng khác về các công việc. Nhưng không biết bắt đầu từ đâu, rồi một thoáng nó nhớ tới thằng Ngầu thằng bạn chung với nó từ nhỏ đến lớn cũng như trong việc đi học. Thằng này nỗi tiếng biết nhiều chuyện và biết nhiều công việc, và cũng lâu rồi nó chưa gặp thằng Ngầu. Thôi thì mai hẹn đi một chầu ở quán óc cũ rồi tiện thể hỏi thăm xem thằng Ngầu nó có biết công việc nào không giới thiệu cho nó….

 

2 Comments on “Quá tam ba bận ( phần hai)”

  1. My husband and i ended up being so satisfied when Emmanuel managed to do his investigations using the ideas he had through the weblog. It is now and again perplexing to just choose to be offering procedures which usually some other people have been trying to sell. So we grasp we’ve got the writer to appreciate for that. The type of illustrations you made, the easy web site menu, the friendships you will give support to promote – it is mostly fantastic, and it is helping our son in addition to the family consider that this subject matter is enjoyable, which is certainly very fundamental. Thanks for all!

  2. I precisely had to appreciate you once again. I am not sure what I could possibly have used in the absence of the entire advice shared by you regarding that concern. This has been the daunting circumstance in my circumstances, but encountering your specialized style you managed the issue made me to weep over gladness. Now i’m grateful for your guidance and thus believe you realize what a great job you were providing training the others by way of your website. Most probably you haven’t come across all of us.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *